Anh…

827

Anh  – Khi đến một tuổi nào đó người ta sẽ yêu bằng sự tự nguyện điềm nhiên như mặt trời đang buông những tia nắng cuối cùng..

Đến một tuổi nào đó người ta sẽ nghĩ đến sự sum vầy nhiều hơn là rong ruổi…

Anh không tin vào duyên nợ nhưng anh tin vào duyên phận là do trời định còn phận là do người định khi ông trời đã lại cho anh gặp lại em anh trân trọng và giữ gìn..

Anh đã đi tìm em từ ngày em xa anh và sẽ vẫn như vậy đấy..

Anh không như ngày trước không còn yêu chỉ biết yêu thôi mà mong muốn ở bên em làm bờ vai cho em..

Anh rất tệ trong việc làm lành mỗi khi em giận, đôi khi những lời nói quá vô tư mà chẳng thèm biết rằng em đang rất buồn…

Anh cũng đã từng rất giận em khi em chẳng chịu quan tâm đến bản thân mình, em cứ thấy đau mới uống thuốc, thấy mệt không nhấc được người nữa mới nghỉ,..

Anh biết trái tim mình đang ở đâu.